Tiền vệ từng khoác áo Metz là Stambouli còn đá cho Montpellier, Paris Saint-Germain và Tottenham Hotspur. Ở tuổi 36, anh chọn khép lại sự nghiệp cầu thủ và chuẩn bị bước sang nghiệp HLV. Thực tế, nhiều năm nay anh vẫn ấp ủ ý tưởng làm HLV.
Stambouli 36 tuổi vừa rời Metz và quyết định kết thúc sự nghiệp cầu thủ phong phú. Anh từng thi đấu Ligue 1, Premier League, Bundesliga và giải Thổ Nhĩ Kỳ; lần lượt cùng Montpellier năm 2012 và Paris Saint-Germain năm 2016 vô địch Ligue 1. Stambouli công bố quyết định giải nghệ với L’Équipe, đồng thời tiết lộ một cuộc sống mới đang chờ — trở thành HLV. Dù là những HLV trong gia đình từng ảnh hưởng tới anh, hay các HLV gặp trong sự nghiệp cầu thủ, đều khiến ý tưởng đứng trên đường pitch dần hình thành.
Anh sắp giải nghệ…

Stambouli: (ngắt lời) Là giải nghệ với tư cách cầu thủ! Vì tôi vẫn sẽ làm những việc khác. Tôi nghe theo cảm nhận trong lòng và nói với bản thân: giờ là lúc bước sang giai đoạn khác của cuộc đời.
Nhìn lại sự nghiệp, điều anh coi trọng nhất là gì?
Stambouli: Trước hết, là tôi rất may mắn được sống cuộc đời này. Thời còn ở trung tâm đào tạo trẻ, tôi và bạn bè đều muốn trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Dù thế hệ chúng tôi rất xuất sắc, cuối cùng thực sự đá lên được cũng chỉ vài người.
Vì vậy đó là một sự may mắn khó tin. Cũng chính vì thế, tôi đã trải qua rất nhiều câu chuyện phong phú, quý giá giữa người với người.
Anh từng vô địch Ligue 1 cùng Montpellier và Paris Saint-Germain. Lần nào đẹp nhất với anh?
Stambouli: Thực sự khó chọn! Vô địch cùng Montpellier hoàn toàn ngoài dự liệu, lại còn là câu lạc bộ đã đào tạo tôi, nên đó sẽ mãi là một khoảnh khắc rất đặc biệt, đỉnh điểm về cảm xúc.
Còn Paris Saint-Germain là câu lạc bộ lấy việc thắng tất cả làm mục tiêu. Khi cùng một mùa bạn vô địch giải quốc nội và hai cup, bạn sẽ cảm nhận một sức thống trị rất mạnh.
Có cầu thủ nào anh tự hào vì từng được đá cùng?
Stambouli: Mọi người luôn nói với tôi về Zlatan; điều họ tò mò nhất mãi vẫn là anh ấy. Tôi và anh ấy quan hệ tốt; anh ấy là một người rất thú vị. Tôi cũng quan sát nhiều HLV quản lý anh ấy thế nào; những trải nghiệm đó cũng cho tôi nhiều gợi mở, giúp ích cho hướng đi sau này.
Vậy mục tiêu tiếp theo của anh là trở thành HLV?
Stambouli: Từ lúc còn rất nhỏ, lúc ăn tôi đã ngồi cùng ông Gérard Banide, bố Henri Stambouli và chú Laurent Banide. Đến cuối, muối và tiêu trên bàn biến thành hai trung vệ, còn cốc thì thành hậu vệ trái… Chúng tôi bàn rất nhiều về chiến thuật. Vì vậy từ nhỏ tôi đã có văn hóa về nghề HLV và tập thể.
Còn tất cả các HLV tôi gặp sau này cũng đều thêm một nắm củi vào ngọn lửa vốn đã cháy; mỗi người cho tôi thứ gì đó từ một góc khác nhau.
Cụ thể thì sao?
Stambouli: Girard dạy tôi sự nghiêm cẩn, Courbis là sự tự tin, Pochettino là làm việc, Jean-Louis Gasset thể hiện tính người, Domenico Tedesco là chiến thuật, Blanc là vẻ đẹp của bóng đá… Tất nhiên tôi cũng không quên mọi HLV từng đào tạo tôi.
Những trải nghiệm đó có khiến anh nảy ý muốn truyền lại những gì đã học cho người khác?
Stambouli: Tất nhiên. Thực ra mấy năm nay tôi đã luôn góp ý cho các cầu thủ trẻ, trong đội cũng đóng vai trò đồng hành và giúp họ. Giờ đã đến lúc tôi muốn đứng sang phía bên kia. Sự nghiệp cầu thủ của tôi đã khép. Bây giờ tôi muốn dung hợp tất cả những gì đã học được.
Tiếp theo anh sẽ thi chứng chỉ HLV chứ?
Stambouli: Có. Tôi muốn bắt đầu từ năm 2027; trước đó tôi sẽ tham gia một số khóa liên quan tới chuẩn bị tâm lý, phân tích video. Tôi cũng muốn xem thật nhiều trận, gặp một số HLV, trao đổi với họ và hấp thụ từ họ.
Chỉ nghĩ tới việc sắp xây dựng thứ gì đó, tôi đã thấy rất háo hức. Tất nhiên tôi sẽ làm với thái độ rất khiêm tốn, cũng sẽ bỏ rất nhiều công sức. Tôi đã nóng lòng bắt đầu quá trình này.
Cập nhật lúc 2026-09-03 18:52